Trang ChínhTrang Chính  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  
Mọi Thắc Mắc Vui Lòng Liên Hệ. yahoo : phongmobile_hongtrang $ 0988 662 456 -0924 073 222
:: Quên Mật Khẩu ::

Bình chọn cho bài viết:
Share | 
 

 Bí mật sa ngã của một “kiều nữ”

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
PHONG_MOBILE
.::Adminstrator::.
.::Adminstrator::.
avatar


Tổng số bài gửi : 1582
Danh Tiếng : 2062
Được Cảm Ơn : 19
Gia Nhập : 20/05/2010
Đến từ : quangbinh

Bài gửiTiêu đề: Bí mật sa ngã của một “kiều nữ”   Sun Jun 13, 2010 6:45 am
Tối cứ khoảng 6,7 giờ cô trang điểm, khoác hờ hững lên
người chiếc áo hai dây và bước vào phòng chờ đợi. Trang trở nên nổi
tiếng vì bởi sự xinh đẹp và cũng rất đẹp khi “chặt” tiền khách. Trang
khoe trên cánh tay trái có chữ “T&T” cô xăm vào để khỏi lạc loài
với những “đồng nghiệp” trong làng chơi.

Ngày tôi gặp N.T.Trang cũng là ngày cuối cùng trong
đợt cải tạo của cô. Chín tháng trôi qua vừa nhanh vừa chậm nhưng đủ để
tái sinh cho Trang một cuộc đời khác. Trang đang nấu cơm cùng các chị
em ở trung tâm chữa bệnh, giáo dục và lao động xã hội tỉnh Thái Nguyên,
bữa cơm chiều cuối cùng của cô ở đây. Ngày mai, Trang được trở về với
những người thân yêu của mình trong ngôi nhà nhỏ ấm cúng. Trang kể với
tôi sáng nay cô dậy từ rất sớm, lục đục gấp chăn màn gọn ghẽ và sắp xếp
đồ đạc cho vào túi. Sự nôn nóng ấy khiến người bạn cùng phòng một tuần
nay cũng cảm thấy sốt ruột thay cho cô.

Bên bếp củi chiều đông, gương mặt cô gái vùng cao Hà
Giang bừng sáng và ửng hồng. Mái tóc dài đen buông xõa viền quanh gương
mặt tròn trịa. Không thể tìm thấy bên nét mặt ấy sự từng trải của cô
gái bán hoa bất cần ngày nào. So với nhiều người ở trung tâm, Trang là
cô gái ít nói và sống khép kín. Những ngày đầu, cô chỉ ngồi một chỗ xem
ti vi, đến bữa ăn gảy vài hạt vào bụng rồi lại bó gối trên giường.
Trang bảo cảm giác muốn thoát ra ngoài lúc ấy khiến cô như một người bị
lên cơn nghiện. Trang không nghĩ rằng mình sẽ vượt qua được quãng thời
gian khó khăn ấy.

Thỉnh thoảng các chị em ở đây gọi Trang bằng cái tên
Teng-chin. Tôi bảo, nghe giống như tên của một nhân vật trong bộ phim
“Những nàng công chúa nổi tiếng” của Hàn Quốc. Trang cười ngượng ngịu:
“Không hiểu sao mọi người gọi em thế. Em thì thấy nó cũng hay hay.
Nhưng em nghe nói đó là một cô gái ngây thơ, trong sáng đến dại khờ”.
24 tuổi đời, 7 năm lăn lộn giữa cuộc sống gai góc nhưng giờ đây, Trang
lại tin vào điều kỳ diệu của cuộc sống, rằng cái tên Teng-chin gắn với
cô là một điều may mắn. Hàng đêm, Trang vẫn mơ về một cuộc sống tương
lai vô tư, vô lo như cô gái xa lạ ấy và mỉm cười hạnh phúc một mình.
“Từ nhỏ em ngang bướng lắm, không chịu nghe lời bố
mẹ. Em học dốt, lần nào đi họp phụ huynh mẹ em cũng ngồi ở hàng ghế
cuối. Nhìn gương mặt bố mẹ buồn bã vì đứa con gái lớn, em đâm ra chán
nản. Có em gái học giỏi, thay em làm vui lòng bố mẹ là được rồi. Em
theo đám bạn nhà giàu hư hỏng đi chơi. Năm lớp 7 thì em nghỉ học. Bố mẹ
nỉ non, ngọt nhẹ dỗ dành roi vọt thế nào em cũng kệ. Mẹ em khóc nhiều
nhưng hàng ngày mẹ vẫn giấu bố cho em tiền tiêu. Bố mẹ em là công chức
nhà nước nên hiền lành lắm, chỉ mong em lớn thêm một chút, học một cái
nghề nào đó rồi lấy chồng cho yên ổn. Nhưng em làm sao chịu được cuộc
sống nhàn nhạt ấy”.



Tự cô đã chọn cho mình cái con đường nhơ nhớp ấy, nên giờ chẳng thể oán trách ai. Ảnh chỉ có tính minh họa.


Thế rồi Trang bắt đầu trượt dài trong vũng bùn từ
lúc nào không hay. 17 tuổi, Trang trốn bố mẹ xin vào làm ở một quán bia
hơi. Trong cơn ngà ngà say, những vị “thượng đế” lắm tiền nhiều của hào
phóng rút hầu bao cho Trang vì sự phục vụ tận tình và vì sắc đẹp của
cô. Có lần, Trang được người khách giàu có bo cho 200.000 đồng kèm theo
lời khen “Em xinh thế này, đi làm ở đây phí quá”. Cầm tiền trong tay,
Trang dần ý thức được sức mạnh của nhan sắc người con gái. Nó có thể
làm thay đổi cuộc đời cô. Quan trọng, nó mang lại cho cô rất nhiều
tiền. Sau gần một tháng làm việc tại đó, bố mẹ Trang phát hiện ra và
lôi cô về nhà. Nhưng cô như con ngựa hoang chưa chịu dừng bước. Cô trốn
nhà xuống TP Thái Nguyên, xin vào làm massage cho một nhà nghỉ. Ngày
đầu tiên, khách của Trang là một người đàn ông trung niên. Ông ta đến
massage thì ít mà sàm sỡ cô thì nhiều. Ngay lập tức Trang hiểu, massage
chỉ là nghề phụ. Người ta cần ở Trang cái khác. Ông ta dúi vào ngực
Trang những đồng polymer mới coóng, chúng cứa vào da thịt Trang thành
vết. Cô nhắm mắt để cho ông ta muốn làm gì thì làm. Từ đó, Trang chính
thức bước vào cuộc chơi với những kẻ “lắm tiền hám sắc”.

Nhớ lại con đường bước vào nghề mại dâm, Trang bảo
cô tự nguyện tìm đến hay cho cuộc sống đưa đẩy thế nào thì cô không
biết, nhưng không có ai lừa hay dẫn dắt cô cả. Tự cô đã chọn cho mình
cái con đường nhơ nhớp ấy, nên giờ chẳng thể oán trách ai. Những ngày
sau đó, Trang ăn ở tại nhà nghỉ, lúc hứng lên cô thuê nhà trọ ngoài.
Tối cứ khoảng 6,7 giờ cô trang điểm, khoác hờ hững lên người chiếc áo
hai dây và bước vào phòng chờ đợi. Trang trở nên nổi tiếng vì bởi sự
xinh đẹp và cũng rất đẹp khi “chặt” tiền khách. Trang khoe trên cánh
tay trái có chữ “T&T” cô xăm vào để khỏi lạc loài với những “đồng
nghiệp” trong làng chơi.

Mỗi tối, có khi Trang kiếm tiền triệu. Trang bảo số
tiền đó cũng chỉ đủ để cô tiêu thỏa thuê trong một ngày. “Đồng tiền bọn
em kiếm được bạc bẽo lắm, có rồi cũng hết. Hết rồi ngày mai nó tự khắc
chui vào túi mình”. Vì vậy mà Trang tiêu tiền không nghĩ ngợi, sẵn sàng
rút ví cho những cuộc ăn chơi “bét nhè” với đám bạn giang hồ. Cái thời
“hoàng kim” của gái bán hoa, Trang rất “chảnh” trong việc tiếp khách.
Lúc hứng lên thì tiếp. Lúc nào thấy đủ rồi thì dừng lại. Khách nào mà
không thích thì Trang không tiếp. Tuy là gái mại dâm nhưng không ít kẻ
sẵn sàng chu cấp cho Trang để cô sống nhàn hạ như một bà hoàng. Họ mê
cô vì cô đẹp và cô nổi loạn. Nhưng Trang coi thường tất cả các gã đàn
ông đã đi qua cuộc đời mình. 24 tuổi, Trang chưa từng yêu ai vì cô có
cảm giác “chờn” với đàn ông. Trái tim yêu của cô bị xé rách bởi những
cái cào cấu trong cơn ham muốn của vô số kẻ qua đường.

Trong những tháng ngày sa chân vào bùn đen, cũng có
những lúc lương tri của cô thức tỉnh. Nhiều lúc hối hận Trang muốn vứt
bỏ tất cả, quay trở về quỳ xuống chân bố mẹ cầu xin sự tha thứ. Nhưng
chỉ được vài ngày, con ngựa hoang trong cô lại vùng lên, cứ kéo cô lún
sâu mãi vào con đường lầm lỡ. Có lần sinh nhật em gái, cô mua một chiếc
sim khuyến mại gọi về. Em gái khóc thút thít kể lể tình cảnh ở nhà: mẹ
đang ốm, còn bố suốt ngày ngồi im lặng hút thuốc. Không khí trong gia
đình nặng nề và buồn thảm. Cô thấy lòng nặng trĩu, tháo sim và vứt đi.
Nằm ở phòng trọ một mình, Trang tự nhủ bao lần “về đi” nhưng cô không
làm được. Làm sao cô có thể mang tấm thân tàn tạ này về nhà đứng trước
bố mẹ, nó sẽ chỉ là nhát dao cứa vào lòng những người thân yêu máu mủ
của mình.

Trang còn nhớ như in buổi tối hôm cô bị bắt. Vừa
tiếp khách xong, Trang rời khỏi nhà nghỉ định ra ngoài kiếm tạm cái gì
ăn lót bụng. Bỗng có một bàn tay cứng lạnh bóp chặt vai cô. Trang quay
lại, đó là một thanh niên trẻ. Nhìn thấy sắc mặt anh ra đanh lại, cộng
thêm từ phía sau lưng anh ta xuất hiện vài người nữa, Trang đâm ra sợ,
nghĩ đó là một nhóm đầu gấu hay trấn lột nào đó, cô chạy về phía nhà
nghỉ nơi mình vẫn bán dâm mà không biết rằng đó chỉ là cái bẫy. Người
thanh niên đó là một chiến sĩ trinh sát. Nhà nghỉ nơi cô làm việc đã bị
CA theo dõi và chờ cơ hội triệt phá từ lâu. Khi Trang định thần lại thì
cũng là lúc các trinh sát ập vào. Trang bị bắt cùng nhiều người khác và
bị đưa vào đây.

Nhắc đến gia đình, đôi mắt Trang hoe đỏ và ngân ngấn
nước. “Nếu bây giờ các thầy cô cho em về sớm, em ra bắt xe lên Hà Giang
ngay. Em thèm ăn một bữa cơm với bố mẹ”. Mỗi lần nấu cơm, nhìn thấy
khói bếp cuồn cuộn bay lên, Trang lại nhớ đến thắt lòng mảnh đất vùng
cao nơi cô sinh ra. Trước đây cô nằng nặc muốn thoát khỏi nơi đó bao
nhiêu thì bây giờ cô mong trở về bấy nhiêu. Suốt 9 tháng trời vào đây,
cả gia đình cô không ai hay biết. Quá khứ của Trang là một bí mật khủng
khiếp với gia đình. Những ngày trong trung tâm, cảm giác của một đứa
con tội lỗi dằn vặt Trang. Cô hối hận ngày đó không nghe lời cha mẹ mà
nông nổi chạy theo những thứ phù phiếm, đến nỗi đánh mất bản thân.
Trang bảo cô bị bắt thế này là còn may, nếu vất vưởng ngoài đó, không
biết sẽ trở thành cô hồn lúc nào. Vừa lấy tay gẩy gẩy mấy thanh củi vào
bếp cho lửa cháy to, Trang vừa đưa tay dụi mắt. Khói củi xộc vào khiến
cho mắt cay hay Trang đang khóc sám hối cho quãng đời 7 năm lầm lạc.
Trang nói trong tiếng nấc nghẹn ngào: “Em vẫn còn
đường về với mẹ chị ạ. Coi như em đã từng chết hụt một lần. Từ giờ em
sẽ sống là con người khác”. Đó là câu cuối cùng Trang nói với tôi trước
khi quay trở vào trung tâm. Nhìn Trang lúc này, tôi liên tưởng đến một
bông hoa dại đã được thuần hóa. Ngày mai và những ngày sau nữa, Trang
có đủ quyết tâm để sống cho ra cuộc sống của một con người biết hối
cải. Nếu Trang mạnh dạn đưa tay ra chạm vào những trái tim yêu thương
đang chờ đợi cô thì tôi tin, hạnh phúc của Teng-chin chắc chắn sẽ mỉm
cười với cô.

*****************************
PHONG_MOBILE CHUYÊN SỬA CHỮA ĐTD MUA MÁY CỦ ĐÃ HỎNG KHÔNG DÙNG ĐƯỢC
Y/H:PHONGMOBILE_HONGTRANG:
FONE: 0988 662 456 $ 0924 073 222



Quảng Bình Gsm
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 

Bí mật sa ngã của một “kiều nữ”

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Quảng Bình Gsm :: .::KHU VỰC GIẢI TRÍ THƯ GIẢN::. :: Tin Tức - Thời Sự-
 

Diễn đàn ... được phát triển bởi thành viên - http://quangbinhgsm.forumvi.net
Ban Quản trị không chịu trách nhiệm về nội dung thành viên đăng tải
Điều Hành Diễn Đàn : phongmobile - Thế Giới Mobile
Powered by phpbb2 ® Version 2.0
Copyright ©2000 - 2010, Forumotion Ltd.
Hỗ Trợ Kỹ Thuật : Mạnh Hùng Mobile


Lưu Trữ - Trở Lên Trên
Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Have a free blog with Sosblogs